Có một học viên tên Mạnh. Trong một năm, anh đổi bảy sàn bất động sản. Không phải vì anh thiếu cố gắng. Là vì ở đâu người ta cũng dạy anh cùng một cách: bám khách thật sát, và khi khách chần chừ thì thúc thêm một chút nữa.
Anh làm đúng như vậy. Rồi anh kết luận là mình không hợp với nghề bán hàng.
Thứ Mạnh thiếu không phải nỗ lực. Anh chưa có cách nào để biết khách đang vướng ở đâu, nên anh chỉ có thể trả lời câu khách nói ra, chứ không phải điều khách đang nghĩ. Mà hai thứ đó thường không giống nhau.
Sau khi học, Mạnh không đổi sàn nữa. Anh đổi vị thế: từ người chạy theo khách thành người cố vấn cho khách.
Chuyện của Mạnh lặp lại ở phần lớn người bán hàng mình gặp. Ba gói bên dưới là ba mức độ của cùng một việc: giúp bạn nhìn ra khách đang tắc ở chỗ nào.